Aside

Dã Phượng_chap 1.4

28 Sep

Dã Phượng

Đệ nhất chương

Chap 1.4

Editor: Sechan

♥Beta: ss Hoài Phạm[iu nhắm cơ]♥

Đêm khuya, trời lấm tấm mưa, tiếng sấm rền vang, từng tia chớp loang loáng như xa như gần, cắt nát cảnh rét buốt đìu hiu nơi ngã tư đường.
Một người đàn ông cao lớn chậm rãi bước trên vỉa hè, bước chân hắn trầm ổn, đôi ủng dẫm qua một vũng nước trên mặt đất, nhưng không có một giọt nước văng lên, thậm chí, mặt nước hoàn toàn phẳng lặng, phảng phất như chưa có ai từng đi qua.
Một gương mặt cá tính góc cạnh, lông mày như đao, hai mắt như kiếm, mũi thẳng mà cao, đôi môi khẽ nhếch, khóe miệng hơi cong khiến khuôn mặt vốn lạnh lùng càng thêm vẻ nghiêm khắc.(Ôi cuối cùng anh cũng đã lên sàn, tung bông tung hoa tung dép ~~)
Ngũ quan sắc sảo như được chạm trổ, đường cong bờ vai lộ qua lớp vải áo vừa rộng vừa rắn chắc, cả người tản ra khí thế sắc bén dũng mãnh.
Người qua đường gặp thấy hắn, chỉ cần liếc mắt một cái bất giác sẽ lẩn tránh, không dám đối mặt, dù trên mặt hắn không có biểu hiện gì, nhưng dáng vẻ không giận mà uy vẫn khiến người ta không nhịn được mà thối lui 3 bước.
Không hề liếc mắt ngang dọc, thẳng tắp một đường, tới chỗ ngã rẽ đến pub bước chân mới dừng lại.
Ngẩng đầu nhìn biển hiệu, hai chữ “Hồng Hỏa” được đèn nê ông chiếu rọi lóe lên những tia sáng đỏ rực, chiếu vào bức phù điêu phượng hoàng ngay lối vào, càng làm tăng thêm vài phần sắc thái yêu diễm thần bí.
“Hồng Hỏa” là pub cao cấp nhất Đài Bắc, nhờ vào thiết kế mới mẻ độc đáo, nên sớm trở thành nơi tụ hội của rất nhiều nhân vật nghệ sĩ nổi tiếng, bình thường luôn được bao trọn suốt đêm, người bình thường không bao giờ nghĩ đến chuyện đến đây phí tiền!
Đêm nay, nơi này lại được bao hết, trên cánh cửa treo cao hai chữ “Bao hết!”, hắn lại như không thấy, thản nhiên bước vào cổng lớn sáng lóa.
Nhân viên tiếp tân mặc áo sơmi đỏ đứng trước cổng lập tức ngăn hắn, khách khí hỏi:“Tiên sinh, xin hỏi anh có phải là khách của Hạ tiên sinh không?”
“Không phải.” Giọng hắn trầm thấp như từ mộ cổ, âm lượng không lớn, lại rung động rất lâu trong màng nhĩ người ta.
“Thật xin lỗi, đêm nay nơi này đã được Hạ tiên sinh bao trọn, chỉ có khách của Hạ tiên sinh mới có thể vào……” Tiếp tân nói.
Hắn không chờ nhân viên nói hết, đã đẩy kẻ kia ra, tiến thẳng vào.
“Tiên sinh, đợi chút, không thể……” Nhân viên kia thất kinh, lập tức tiến lên giữ chặt hắn.
Người đàn ông quắc mắt xoay người, nắm lấy cổ áo nhân viên tiếp tân, dùng khí thế Thái Sơn áp đỉnh[1] áp sát cậu ta, lạnh lùng nói:“Đừng căng thẳng, nhóc con, tôi chỉ tới tìm một người thôi.” Nhân viên tiếp tân bị ánh mắt có thể đông chết người của hắn dọa tới mức toàn thân cứng ngắc, ngay cả tim phổi cũng đóng băng, không thể hô hấp, tay chân cũng không động đậy nổi.
[1] Cách so sánh sức mạnh như núi Thái Sơn đè xuống

Hắn đẩy nhẹ, buông cậu nhân viên, xoay người kéo cánh cửa cách âm rất nặng ra, tiến vào pub.
Bên trong pub đang có một vũ hội nhỏ, những ngọn đèn mờ ảo nhấp nháy không ngừng, tiết tấu mãnh liệt dữ dội làm người ta sợ hãi, màng tai sung huyết, toàn bộ không gian nồng đậm mùi khói thuốc, hương rượu, hòa cùng với những tiếng cười ha hả xen lẫn kêu gào mang âm lượng đê-xi-ben cỡ lớn.
Hắn nhíu mày, thật sự không hiểu vì sao mấy người kia có thể thích một nơi ồn ào huyên náo khiến người ta phải nhức đầu thế này.
Đột nhiên, những tiếng huýt sáo nổi lên khắp bốn phía, những người có mặt giống như phát điên, đồng loạt nhìn về sân khấu gào thét. Hắn giương mắt nhìn lên, một cô gái đang đứng trên sân khấu nhảy nhót, mặc quần jean thêu bó sát người lộ ra vẻ xinh đẹp kiều diễm, thân trên chỉ diện độc nhất một chiếc áo yếm gợi cảm bao lấy khuôn ngực đầy đặn. Theo nhịp điệu của âm nhạc Latin, nàng giơ cao hai tay, cuồng dã lắc eo, mái tóc dài cuộn sóng cũng tung bay theo điệu nhảy, kỹ thuật nhảy múa bốc lửa và thân hình mê người, khiêu khích những người đàn ông ở đây miệng đắng lưỡi khô, mắt hoa hồn choáng…..
Hắn trừng mắt nhìn cô gái kia, lông mày nhíu lại tỏ vẻ chán ghét, khuôn mặt lạnh lùng càng thêm lạnh lẽo.

11 phản hồi to “Dã Phượng_chap 1.4”

  1. Ngọc Lam - Lin jiang Tháng Chín 28, 2012 lúc 06:09 #

    Anh này hứa hẹn sẽ bá đạo đây *chống cằm suy nghĩ*

    • sechan Tháng Chín 28, 2012 lúc 06:10 #

      không, ngoan vô cùng, sai j nghe đấy, không nhớ văn án à 😉

      • Ngọc Lam - Lin jiang Tháng Chín 28, 2012 lúc 06:11 #

        ố…Thế ạ.Nữ chính có lẽ rất biết “dạy bảo”

        • sechan Tháng Chín 28, 2012 lúc 06:13 #

          Thích câu này đóa nha cưng, đúng là chị rất bik “dạy bảo”

          • Ngọc Lam - Lin jiang Tháng Chín 28, 2012 lúc 06:14 #

            hớ hớ….Là nữ cường thì em thick *cười hô hố*

          • sechan Tháng Chín 28, 2012 lúc 06:15 #

            :)) mai mốt đọc chiện 2 ông bà này mắc cười ra nước mắt 🙂

          • Ngọc Lam - Lin jiang Tháng Chín 28, 2012 lúc 06:16 #

            em đợi a ^^

          • sechan Tháng Chín 28, 2012 lúc 06:20 #

            e làm ss phấn chấn quá ed một lèo hết chiện òi còn bik ngâm cái gì 🙂

          • Ngọc Lam - Lin jiang Tháng Chín 28, 2012 lúc 06:29 #

            Tỷ làm tiếp đi mak` ngâm tiếp ^^

          • sechan Tháng Chín 28, 2012 lúc 06:32 #

            :)) làm sắp xong chương 1 òi :))

          • Ngọc Lam - Lin jiang Tháng Chín 28, 2012 lúc 06:34 #

            Vậy muội chờ…hớ hớ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: